BÀI THƠ CUỐI CỦA TRẦN LẬP - NIỀM TIN ĐỨT GÃY
Con ạ, những dòng này là ba viết cho các con Cho vợ, mẹ của hai con anh, người đàn bà còn rất trẻ “Bông hồng thủy tinh” xưa thay đóa hoa cài lên mái tóc mềm mảnh dẻ 10 năm trời như cơn gió nhẹ thoảng qua. Chuyến đi lần này ba sẽ đi đến một vùng đất rất xa Mà biết chắc là không hẹn ngày trở lại Đôi “Mắt đen” như mùa thu của em, của các con sẽ còn trong anh, trong ba mãi mãi Thương xót cho “Người đàn bà hóa đá” đợi chờ ba. Chẳng bao giờ anh hối tiếc những tháng “Ngày hôm qua” Vì em đã sinh ra cho anh Bình Minh và Minh Tú 10 năm bên nhau, ngắn – dài đủ chưa hay chưa đủ Hôn nhân “Khám phá” vậy mà Chuyến đi lần này rất khác với những chuyến đi hôm qua Mà anh cùng bạn bè anh “Nam châm” khắn khít, cái micro trên “Đôi bàn tay” “Rock xuyên màn đêm”, xuyên “Cơn mưa hoang dã” tặng người. Em phải vui lên, phải vững chải nụ cười Đừng sầu úa lạnh băng như ” Tâm hồn của đá” Anh đi lần này vào giữa mùa tháng ba “Cây bàng” chưa trút lá “Hoa ban trắng” nở khắp cung đường dã biệt Một cuộc chia tay thắm t...